Giọng nói

Nói sao để khách tin và mua, không cần ép

Khi khách nói "để em suy nghĩ thêm", có một khoảnh khắc mà Phương Anh nhớ mãi. Khách vẫn cười, vẫn lịch sự, vẫn nói "dạ để em coi lại rồi báo chị". Mọi thứ trông ổn. Nhưng trong bụng mình có một linh cảm rất lạ, một cảm giác chùng xuống, kiểu như khi bạn tiễn một người ra cửa và biết rất rõ rằng người đó sẽ không quay lại. Và đúng vậy. Vài hôm sau nhắn tin thì khách đọc mà không trả lời. Một tuần sau thì im hẳn. Mình ngồi đó, nhìn lại cuộc nói chuyện, tự hỏi mình đã sai ở đâu.

Hồi mới vào nghề, mỗi lần như vậy mình đều quy về một lý do duy nhất: tại giá. Chắc tại mắc quá. Chắc tại khách chưa đủ tiền. Chắc tại sản phẩm của mình chưa đủ rẻ để người ta gật. Và mình tin điều đó tới mức bắt đầu làm những chuyện rất buồn cười. Mình tìm cách giảm giá. Mình nói thêm cho thật nhiều quyền lợi. Mình cố chứng minh "cái này đáng tiền lắm chị ơi", nói nhanh hơn, nói nhiều hơn, dồn dập hơn, như thể chỉ cần mình tuôn ra đủ thông tin thì khách sẽ bị thuyết phục. Kết quả là khách càng lùi. Càng nói nhiều, người ta càng thấy ngợp. Càng cố bán, người ta càng thấy bị bán.

Phải rất lâu sau mình mới hiểu ra một điều mà bây giờ mình muốn nói thẳng với bạn ngay từ đầu bài này: rất nhiều lần khách bỏ đi không phải tại giá. Mà tại cách mình nói. Câu "để em suy nghĩ thêm" trong phần lớn trường hợp không có nghĩa là "mắc quá". Nó có nghĩa là "tôi chưa thực sự cảm thấy người này hiểu tôi". Người ta không từ chối con số. Người ta từ chối cái cảm giác mình chưa được lắng nghe, chưa được thấu, chưa thấy an tâm đủ để trao niềm tin. Và niềm tin đó, bạn biết không, nó được tạo ra hay bị đánh mất phần lớn nằm ở cách mình mở miệng.

Mình nói điều này không phải từ lý thuyết. Trước khi bước vào nghề tư vấn tài chính, Phương Anh đã sống bằng giọng nói của mình rất nhiều năm. Mình từng là phát thanh viên, ngồi trước micro, học cách dùng hơi, dùng nhịp, dùng quãng lặng để một câu chữ vô hồn trên giấy trở thành thứ chạm được vào lòng người đang nghe ở đầu bên kia. Rồi mình đi dạy, dạy người ta cách dùng giọng để nói sao cho người khác muốn nghe, muốn tin, muốn ở lại. Giọng nói với mình không phải là chuyện làm màu. Nó là cây cầu. Nó là cách một người đi vào trái tim một người khác.

Khi mang nghề giọng nói đó bước sang nghề bán hàng, mình mới thấm một sự thật ngược đời. Người ta không mua vì mình nói hay. Người ta không mua vì mình nói nhiều. Người ta mua vì khi nói chuyện với mình, họ thấy chính họ được lắng nghe. Ba năm liền mình đạt được những cột mốc nghề nghiệp mà hồi mới vào mình không dám mơ tới, và mình xin nói thật, không phải vì mình tìm ra câu chốt thần thánh nào cả. Mà vì mình học được cách ngồi yên, nghe khách nói cho hết, rồi mới mở lời. Bán được hàng, hóa ra, bắt đầu từ việc biết im lặng đúng lúc.

Vậy nên mình muốn tháo gỡ một hiểu lầm rất phổ biến. Nhiều người nghĩ bán được hàng là phải giỏi dồn khách vào chân tường. Phải có mẹo. Phải có chiêu xử lý từ chối. Phải nói nhanh, nói liên tục, không cho khách kịp ngắt, không cho khách kịp suy nghĩ, vì hễ khách dừng lại nghĩ là mất đơn. Mình từng tin như vậy và mình đã sai. Cái kiểu bán đó có thể ép được một vài người trong một vài lần, nhưng nó để lại trong lòng khách một vết gợn. Người ta ký xong mà thấy mệt. Người ta mua xong mà thấy như vừa bị cuốn đi chứ không phải tự mình chọn. Và những khách như vậy không bao giờ giới thiệu bạn cho người thân của họ.

Bán được một cách bền vững thì ngược lại hoàn toàn. Nó không phải nói nhanh cho khách hết kịp nghĩ, mà là nói chậm đúng chỗ để khách kịp cảm. Nó không phải dồn người ta vào góc, mà là mở ra một khoảng trống đủ rộng để người ta tự bước tới. Nó không phải mình thuyết phục khách, mà là mình hỏi đúng câu để khách tự nghe ra rằng thứ này họ cần thật. Cả một sự khác biệt nằm ở đó. Và tin vui là tất cả những thứ này đều là kỹ thuật, đều học được. Mình sẽ kể bạn nghe vài điều cụ thể.

Điều thứ nhất, đừng vội báo giá. Hồi xưa khách vừa hỏi "bao nhiêu vậy em" là mình phản xạ trả lời ngay, rồi lao vào giải thích tại sao nó đáng tiền. Sai lầm. Khi bạn báo giá quá sớm, khách chưa kịp thấy được vấn đề của họ, chưa kịp thấy được tại sao họ cần, thì con số nào với họ cũng là mắc. Bây giờ mình làm khác. Khách hỏi giá, mình nhẹ nhàng nói "dạ để em hỏi anh chị vài điều cho đúng nhu cầu rồi mình bàn con số sau cho chính xác nha". Rồi mình hỏi. Mình nghe. Mình để khách kể ra hết nỗi lo thật của họ, cái điều mà ban đầu họ còn giấu. Con người mình lạ lắm, người ta chỉ mở ví khi người ta thấy mình thật sự được hiểu. Báo giá là việc cuối cùng, không phải việc đầu tiên.

Điều thứ hai, ở câu quan trọng nhất, hãy nói chậm lại một nhịp. Đây là thứ mình mang thẳng từ nghề phát thanh sang. Bạn để ý mà xem, khi một người nói vội, nói gấp, nói như sợ bị cắt lời, thì người nghe sẽ tự động thấy bất an, dù họ không biết tại sao. Giọng vội truyền đi một thông điệp ngầm rằng người nói đang lo, đang sợ, đang muốn lùa cho nhanh. Ngược lại, một người nói chậm, vững, có quãng lặng, sẽ truyền đi cảm giác yên tâm, kiểu như người này biết rõ điều họ đang nói. Cho nên tới đoạn quan trọng nhất, tới câu mà bạn muốn khách thật sự khắc vào lòng, đừng nói nhanh. Hạ tốc độ xuống. Để một khoảng lặng nhỏ trước câu đó. Khoảng lặng đó không phải chỗ trống. Nó là chỗ để lời của bạn có sức nặng.

Điều thứ ba, hỏi nhiều hơn nói. Cái này đi ngược với bản năng của hầu hết người bán hàng, vì ai cũng nghĩ mình phải nói thật nhiều thì mới chứng minh được giá trị. Nhưng sự thật là, một câu hỏi đúng có sức thuyết phục hơn mười câu khẳng định. Khi mình nói "sản phẩm này tốt lắm", đó là lời của mình, khách có quyền nghi ngờ. Nhưng khi mình hỏi "nếu chuyện anh chị đang lo này được tháo gỡ, thì điều gì trong công việc của mình sẽ nhẹ đi", thì câu trả lời là của chính khách, và không ai cãi lại lời của chính mình. Câu hỏi đúng không phải để gài bẫy. Nó là để khách tự đi tới kết luận mà nếu mình nói thẳng ra thì họ sẽ phản kháng. Người ta tin điều người ta tự nói ra hơn nghìn lần điều người khác nói cho nghe.

Điều thứ tư, lắng nghe cho thật, và biết im lặng đúng lúc. Có một thói quen mà gần như ai cũng mắc, kể cả mình hồi đầu: khi khách đang nói, mình không thật sự nghe, mà mình đang bận chuẩn bị câu trả lời tiếp theo trong đầu. Khách cảm nhận được điều đó. Người ta biết khi nào mình đang nghe và khi nào mình chỉ đang chờ tới lượt mình nói. Lắng nghe thật là buông cái câu mình định nói xuống, dồn hết sự chú ý vào người đang ngồi trước mặt, nghe không chỉ cái họ nói mà cả cái họ chưa nói. Và khi khách vừa nói xong một điều gì đó nặng lòng, đừng vội lấp vào ngay. Để một quãng im lặng. Quãng im lặng đó nói với khách rằng "tôi nghe rồi, tôi đang để điều anh nói thấm vào tôi". Nó còn có sức nặng hơn bất kỳ lời an ủi nào.

Và một điều nhỏ nhưng mạnh vô cùng: nhắc lại điều khách vừa nói. Khi khách chia sẻ "thật ra anh lo nhất là tụi nhỏ", thay vì nhảy ngay vào giải pháp, bạn nhẹ nhàng lặp lại "dạ, em hiểu, điều anh lo nhất là tương lai của các con". Chỉ một câu đó thôi. Nhưng khách nghe xong sẽ thấy lời của mình được đón nhận, được tôn trọng, được giữ lại chứ không trôi đi. Người ta cần biết rằng mình đã thật sự lọt vào tai người kia. Khi khách thấy được nghe, tự nhiên hàng rào phòng thủ trong họ hạ xuống, và lúc đó, mọi điều mình nói tiếp theo mới có chỗ để đi vào.

Tới đây mình muốn dừng lại để nói một điều quan trọng, vì nếu không nói thì tất cả những thứ trên rất dễ bị hiểu sai. Những kỹ thuật này không phải để bạn học cách thao túng người khác. Đây là một lằn ranh mà Phương Anh giữ rất chặt, và mình mong bạn cũng giữ. Cùng một cái nói chậm, cùng một câu hỏi đúng, cùng một quãng im lặng, nếu dùng với cái tâm muốn móc túi người ta thì nó thành mánh khóe, còn nếu dùng với cái tâm muốn hiểu và muốn phục vụ thì nó thành sự tử tế. Hình thức giống nhau, nhưng cái gốc khác nhau hoàn toàn, và khách hàng, tin mình đi, người ta cảm được cái gốc đó. Người ta phân biệt được rất nhanh giữa một người đang chăm chú nghe vì thật lòng quan tâm, và một người đang diễn vai chăm chú nghe để bán hàng.

Cho nên với mình, bán hàng chưa bao giờ là chuyện thắng được khách. Bán hàng là phục vụ. Là dùng lời nói của mình để giúp một người nhìn rõ hơn điều họ thật sự cần, rồi để chính họ quyết định. Khi khách thật sự tin, họ không cần bị ép. Họ tự gật. Và cái gật đầu đó nhẹ tênh, không có chút áp lực nào, vì nó tới từ bên trong họ chứ không phải bị mình đẩy tới. Một khách hàng tự nguyện gật đầu hôm nay sẽ là người giới thiệu bạn cho ba người khác vào năm sau. Còn một khách bị ép gật đầu hôm nay sẽ là người âm thầm rời đi và không bao giờ nhắc tên bạn với ai. Tử tế không phải là mềm yếu. Tử tế là chiến lược dài hạn, là cách duy nhất để đi xa trong cái nghề này.

Và đây là điều mình muốn bạn mang về nhất sau cả bài. Giọng nói, cách nói, kỹ thuật nói khi bán hàng, tất cả đều là kỹ năng luyện được. Nó không phải năng khiếu trời cho mà chỉ một số người may mắn mới có. Nó giống như tập đàn, tập bơi, tập lái xe, lúc đầu vụng về gượng gạo, làm hoài rồi thành tự nhiên. Mình đã chứng kiến biết bao người vốn nói chuyện khô khan, lúng túng, báo giá xong là khách lặng đi, vậy mà sau một thời gian học cách hỏi, cách nghe, cách nói chậm đúng chỗ, họ trở thành người mà khách muốn ngồi nói chuyện thật lâu. Cùng một câu tư vấn y hệt, cùng một sản phẩm, cùng một mức giá, chỉ đổi cách nói thôi, mà kết quả đã khác hẳn. Mình thấy điều đó xảy ra nhiều tới mức mình tin chắc: ai cũng làm được, miễn là chịu luyện.

Đó cũng chính là lý do mình dồn tâm sức vào Kênh Của Riêng Mình, để cùng bạn đi sâu vào đúng những điều này. Không phải mẹo bán hàng đọc xong thấy hay rồi quên, mà là cách bạn dùng giọng nói thật của mình, cách nói thật của mình, để người nghe thấy được an tâm và được thấu hiểu, dù bạn đang ngồi đối diện một khách hàng, đang đứng trước một nhóm người, hay đang nói vào ống kính một mình. Bởi vì khi bạn nói được như vậy rồi, bạn sẽ không còn phải ép ai nữa. Bạn chỉ cần thành thật, nói đúng cách, và để sự tin tưởng tự nó lớn lên.

Nếu hôm nay bạn vẫn còn nghe văng vẳng câu "để em suy nghĩ thêm" của một vị khách đã đi mất, mình mong bạn đừng vội trách con số, đừng vội trách sản phẩm, và nhất là đừng trách bản thân mình kém cỏi. Có thể bạn chỉ chưa được ai chỉ cho cách nói để chạm tới lòng người mà thôi. Cái đó học được. Và một khi học được rồi, bạn sẽ thấy bán hàng nhẹ nhàng hơn mình tưởng rất nhiều, vì lúc đó bạn không còn đi bán nữa, bạn đang đi phục vụ bằng chính tiếng nói của mình. Mình mong được đồng hành cùng bạn trên hành trình đó.

Nếu bạn thấy mình đâu đó trong câu chuyện này, Phương Anh đang mở hành trình Kênh Của Riêng Mình — để cùng nhau dựng một thứ đứng tên bạn, không ai lấy đi được.

Khám phá khóa học của Phương Anh
← Về tất cả bài viết